Thứ Tư, 31 tháng 5, 2017

ANH CẢNH SÁT THẬT DỄ THƯƠNG

Một tài xế chạy xe quá tốc lực bị cảnh sát đuổi theo và chặn lại. Anh cảnh sát nói : "Rất may cho anh, hôm nay tôi có chuyện vui trong lòng, tôi cho anh một cơ hội: Nếu anh nói ra một lý do chính đáng tại sao anh chạy xe nhanh quá như vậy thì tôi tha cho anh..." 
- "Thưa Xếp, Chẳng nói giấu gì Xếp. Tuần trước con vợ tôi bỏ đi theo một tên cảnh sát, hôm nay, thấy xe Xếp đuổi theo, tôi phải chạy nhanh vì tôi tưởng tên cảnh sát đó đuổi theo để trả lại con vợ cho tôi..."
- "Hay! Tôi tha cho anh đó..."

SẮP TẾT BỊ VỢ LỪA, ĐAU THẬT !

Đang nhậu vui, điện thoại đổ chuông. 
- A lô ! Gì đó bà xã ?
- Anh ơi !.... Trộm vô nhà mình vét sạch tiền rồi?
- Em nói gì vậy? Trước mắt, em mất bao nhiêu ?
- Dạ, thú thật với anh, 5 triệu em dấu dưới gối, nó đã móc hết rùi.
- Chết cha ! Vậy em vô buồng, lật cái hình cưới của vợ chồng mình ra, coi thử 5 triệu anh giấu trong đó còn không đi ?
- Dạ, để em vô coi thừ, lát em gọi lại.
Chuông rung :
- A lô ? Sao em ?
- Dạ ! Nó móc hết luôn rồi anh ơi !
- Chết tiệt, vậy em chạy gấp vô toa lét, em coi phía sau tấm gương soi, anh nhét 10 triệu ở đó còn không?
Dạ, để em vô coi thừ, anh tắt máy đi, lát em gọi lại....
Chuông rung :
- A lô ? Sao em ?
- Dạ ! Nó móc hết lun rồi anh ơi !
- Chết mẹ, vậy là 15 triệu của anh đi tong rồi? Công cán dấu diếm bấy lâu nay, tiền đâu để anh chơi tết đây? ?
- Không sao đâu anh ơi ! Cứ nhậu đi, em đùa với anh đó, không có trộm nào hết. Em nhập hết số tiền ấy vào tài sản chung rùi. Nhậu tiếp đi anh ! Chụt chụt nha anh yêu !

SỐ ĐÃ ĐEN THÌ BAO GIỜ CŨNG ĐEN

Thần chết đến gõ cửa nhà một anh chàng nọ và nói:
"Anh bạn! Theo danh sách xuống địa ngục của ta thì anh đã hết thời hạn sống trên dương gian rồi. Sẵn sàng đi cùng ta chưa?"
Chàng trai:
"Chưa chưa, thần chết ơi, con muốn được sống"
Thần chết:
"Đến tên ai thì người đấy phải đi, đó là quy luật rồi. Ai cũng phải chết 1 lần, không muốn cũng không được"..
Sau một hồi suy nghĩ, chàng trai nói:
"Thôi được, nhưng đâu cần Ngài phải gấp thế, hãy ngồi xuống đây và cùng ăn với con 1 bữa trước khi lên đường"
Thần chết:
"Được"
Anh ta dọn cho Thần chết 1 bữa ăn thật hoành tráng và trộn thuốc ngủ vào trong đó.
Sau khi ăn xong, Thần chết thiếp đi.
Anh chàng vội vàng lấy cuốn sổ của Thần chết, gạch tên anh ở hàng đầu tiên và chuyển nó xuống hàng cuối cùng.
Sau một hồi mê man, Thần chết tỉnh dậy và nói:
"Để tỏ lòng biết ơn về bữa ăn ngon ngày hôm nay, ta quyết định sẽ bắt đầu danh sách xuống địa ngục theo chiều ngược lại, đi từ dưới lên trên!!"
Chàng trai:@##$@@@&^%­%$# -!

VỊ KHÁCH THỨ 100

Nhân dịp đầu xuân, một nhà hàng nổi tiếng đắt đỏ có treo bảng thông báo: “Miễn phí và tặng quà có giá trị cho người khách may mắn thứ 100”.
Chú nọ kiên nhẫn ngồi chờ trước cửa.
Sau khi cần mẫn đếm tới người thứ 99, chú ta mới bước vào và gọi món ăn thoải mái. Ăn xong, chú vui vẻ nói với chủ tiệm:
- Tôi là người khách may mắn phải không?
- Cậu làm sao thế. Cậu là người khách đầu tiên đấy.
- Thế những người vào trước đây là gì thế?
- Họ vào chỉ để hỏi xem đã đến người khách thứ bao nhiêu rồi thôi.
- !?

Bài thơ: ĐÔI DÉP

Bài thơ đầu anh viết tặng em 
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết 
Những vật tầm thường cũng biến thành thơ
Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia
(st)

HÌNH NHƯ BỊ MA ÁM

Giờ nghỉ trưa ở công sở. Trong lúc mọi người rủ nhau đi ăn uống thì một anh chàng cứ đi qua đi lại, dáng vẻ bồn chồn. Thấy vậy, một đồng nghiệp liền lại gần hỏi han.
- Có chuyện gì vậy? - Người bạn hỏi.
- Hôm nay tớ cứ như bị ma ám ấy. Buổi sáng đánh răng thì tớ làm gãy bàn chải. Lát sau, tớ lại làm gãy dao cạo khi cạo râu. Lúc khóa cửa đi làm tớ đánh gãy chìa khóa. Tới văn phòng, tớ vừa sờ vào nắm đấm cửa thì nó rụng luôn ra.
- Hay là cậu về nhà nghỉ đi! - Người bạn khuyên.
- Không cần. Tớ có mệt mỏi gì đâu. Vấn đề là ở chỗ tớ "mắc" quá nhưng không biết có nên đi tiểu không.

CÁCH GIẢI THÍCH HỢP LÝ

Có một ông nọ già lắm rồi vẫn lấy vợ trẻ măng, lại còn đẻ ngay thằng cu. Ông sướng lắm nhưng vẫn hơi lăn tăn, bèn đến bác sĩ hỏi xem chuyện này có tin được hay không. Bác sĩ sờ cái nọ, nhấc cái kia, soi một số thứ dưới kính hiển vi, xong pha ấm trà anh em tâm sự. Bác sĩ bảo: 
- Nói thật với bác, kết luận ngay trường hợp của Bác thì kể ra cũng khó. Để em kể bác nghe câu chuyện này, nghe xong thì tùy Bác suy diễn thế nào về trường hợp thắc mắc của Bác cũng được:
Thế này nhé, Hôm chủ nhật vừa rồi, em chống batoong đi dạo trong rừng. Đang đi tự nhiên thấy một con cáo chạy qua, em nổi hứng giơ batoong chỉ vào nó kêu "Pằng!". Ai ngờ con cáo lăn ra chết.
Đi tiếp đoạn nữa, em lại thấy trên cao có một con sóc, em lại chỉ batoong vào nó và kêu "Pằng!". Ngạc nhiên chưa, con sóc rơi xuống đất chết tươi.
Nhưng mà, ngay lúc đấy lại có một con gấu to bự tổ chảng nhảy ra trước mặt em, em sợ quá trời, em lại chỏ batoong vào giữa mặt con gấu, kêu "Pằng!".
- Xong sao? Con gấu chết hay bị thương?
- Dạ, đúng lúc ấy có thằng giật vai em, em quay lại thì thấy thằng lái xe của em vác khẩu súng săn trên vai. Nó quát ầm lên: “Pằng pằng cái máu L., chạy mau lên, con này to quá, súng của em đéo bắn được đâu". Chúng em chạy thục mạng, may mà thoát thân.
Câu chuyện của em chỉ có thế, không biết nó có giúp Bác giải thích cái vụ thắc mắc của Bác được hay không?
- Ờ. ờ. ờ…. - Sắc mặt ông ta cứ tái dần, tái dần….