Thứ Tư, 8 tháng 2, 2017

TẾT CHIA ĐÔI

(FB Vẫn Dòng Sông ấy)
Đón tết này...chúng mình lại xa nhau
Em ở Miền Nam...anh về Miền Bắc.
Anh cam chịu mưa phùn gió bấc
Để được về bên mẹ những ngày xuân.
Đã qua rồi bao năm tháng gian truân
Trên đầu anh, tóc đã nhiều sợi bạc
Suốt cả năm làm thân cò, thân vạc
Tết phải về, báo hiếu mẹ, em ơi!
Đón tết này, vợ chồng lại hai nơi
Em ở với con, anh về bên mẹ
Dẫu có buồn chắc là không rơi lệ
Xa cách này là đạo lý làm con.
Mẹ chúng ta, tuổi đã chín ba tròn
Đêm giao thừa cần có anh bên cạnh
Mẹ chờ đợi suốt cả mùa đông lạnh
Con sẽ về sưởi ấm mẹ yêu ơi!
Cứ tết về là ta lại chia đôi
Năm ngoái em về...để anh ở lại
Vì mẹ già, xa nhau không ngần ngại
Tết sang năm sẽ đến lượt em về.
Anh và em, cuộc sống gắn theo nghề
Tết nghỉ phép...gần như là không thể
Vé về tết... cả nhà đâu có dễ
Nên thôi đành phải chịu cách xa.
Hàng triệu người còn phải khổ hơn ta
Đã nhiều năm không về quê ăn tết
Nhớ mẹ cha, nhớ quê hương da diết
Bụng muốn về nhưng "lực bất tòng tâm"...
Phan Thượng Cầm

ĐỒ "MADE IN CHINA" KHÔNG BỀN

Một anh người Tàu lấy một cô Phi châu da đen làm vợ, sanh một đứa con. Hai tháng sau đứa con chết.
Gia đình làm đám tang, cả nhà khóc lóc kêu la thương tiếc. Một bà lão trong gia đình cô Phi Châu vừa khóc lóc vừa kể lể cho mọi ngưởi nghe :
-Tôi đã biết trước rồi mà ! Trời ơi, Tôi đã biết trước rồi mà !!!
Ông cụ già là trưởng lão trong dòng họ người châu Phi hỏi:
-Bà biết trước điều gì, nói cho tôi nghe đi !
Bà ta trả lời:
-Tôi đã biết trước là đồ " Made in China " là không có bền mà!

ANH CẢNH SÁT THẬT DỄ THƯƠNG

Một tài xế chạy xe quá tốc lực bị cảnh sát đuổi theo và chặn lại. Anh cảnh sát nói : "Rất may cho anh, hôm nay tôi có chuyện vui trong lòng, tôi cho anh một cơ hội: Nếu anh nói ra một lý do chính đáng tại sao anh chạy xe nhanh quá như vậy thì tôi tha cho anh..." 
- "Thưa Xếp, Chẳng nói giấu gì Xếp. Tuần trước con vợ tôi bỏ đi theo một tên cảnh sát, hôm nay, thấy xe Xếp đuổi theo, tôi phải chạy nhanh vì tôi tưởng tên cảnh sát đó đuổi theo để trả lại con vợ cho tôi..."
- "Hay! Tôi tha cho anh đó..."

SẮP TẾT BỊ VỢ LỪA, ĐAU THẬT !

Đang nhậu vui, điện thoại đổ chuông. 
- A lô ! Gì đó bà xã ?
- Anh ơi !.... Trộm vô nhà mình vét sạch tiền rồi?
- Em nói gì vậy? Trước mắt, em mất bao nhiêu ?
- Dạ, thú thật với anh, 5 triệu em dấu dưới gối, nó đã móc hết rùi.
- Chết cha ! Vậy em vô buồng, lật cái hình cưới của vợ chồng mình ra, coi thử 5 triệu anh giấu trong đó còn không đi ?
- Dạ, để em vô coi thừ, lát em gọi lại.
Chuông rung :
- A lô ? Sao em ?
- Dạ ! Nó móc hết luôn rồi anh ơi !
- Chết tiệt, vậy em chạy gấp vô toa lét, em coi phía sau tấm gương soi, anh nhét 10 triệu ở đó còn không?
Dạ, để em vô coi thừ, anh tắt máy đi, lát em gọi lại....
Chuông rung :
- A lô ? Sao em ?
- Dạ ! Nó móc hết lun rồi anh ơi !
- Chết mẹ, vậy là 15 triệu của anh đi tong rồi? Công cán dấu diếm bấy lâu nay, tiền đâu để anh chơi tết đây? ?
- Không sao đâu anh ơi ! Cứ nhậu đi, em đùa với anh đó, không có trộm nào hết. Em nhập hết số tiền ấy vào tài sản chung rùi. Nhậu tiếp đi anh ! Chụt chụt nha anh yêu !

SỐ ĐÃ ĐEN THÌ BAO GIỜ CŨNG ĐEN

Thần chết đến gõ cửa nhà một anh chàng nọ và nói:
"Anh bạn! Theo danh sách xuống địa ngục của ta thì anh đã hết thời hạn sống trên dương gian rồi. Sẵn sàng đi cùng ta chưa?"
Chàng trai:
"Chưa chưa, thần chết ơi, con muốn được sống"
Thần chết:
"Đến tên ai thì người đấy phải đi, đó là quy luật rồi. Ai cũng phải chết 1 lần, không muốn cũng không được"..
Sau một hồi suy nghĩ, chàng trai nói:
"Thôi được, nhưng đâu cần Ngài phải gấp thế, hãy ngồi xuống đây và cùng ăn với con 1 bữa trước khi lên đường"
Thần chết:
"Được"
Anh ta dọn cho Thần chết 1 bữa ăn thật hoành tráng và trộn thuốc ngủ vào trong đó.
Sau khi ăn xong, Thần chết thiếp đi.
Anh chàng vội vàng lấy cuốn sổ của Thần chết, gạch tên anh ở hàng đầu tiên và chuyển nó xuống hàng cuối cùng.
Sau một hồi mê man, Thần chết tỉnh dậy và nói:
"Để tỏ lòng biết ơn về bữa ăn ngon ngày hôm nay, ta quyết định sẽ bắt đầu danh sách xuống địa ngục theo chiều ngược lại, đi từ dưới lên trên!!"
Chàng trai:@##$@@@&^%­%$# -!

VỊ KHÁCH THỨ 100

Nhân dịp đầu xuân, một nhà hàng nổi tiếng đắt đỏ có treo bảng thông báo: “Miễn phí và tặng quà có giá trị cho người khách may mắn thứ 100”.
Chú nọ kiên nhẫn ngồi chờ trước cửa.
Sau khi cần mẫn đếm tới người thứ 99, chú ta mới bước vào và gọi món ăn thoải mái. Ăn xong, chú vui vẻ nói với chủ tiệm:
- Tôi là người khách may mắn phải không?
- Cậu làm sao thế. Cậu là người khách đầu tiên đấy.
- Thế những người vào trước đây là gì thế?
- Họ vào chỉ để hỏi xem đã đến người khách thứ bao nhiêu rồi thôi.
- !?

Bài thơ: ĐÔI DÉP

Bài thơ đầu anh viết tặng em 
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết 
Những vật tầm thường cũng biến thành thơ
Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia
(st)